Sẽtop1

Người chồng đi làm, cô nàng cạnh nhà tốt bụng qua nhà chăm sóc cậu trai trẻ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.

    Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.

    Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.

    Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Càng xa em ta càng thấy yêu em.

    Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài.

    Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.

    Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.

    Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh.

    Chẳng cần gì nữa cả. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp.

    Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Định dừng viết thì lại có chuyện. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap