Nhiều đối thủ của bạn sẽ đưa ra lời bình phẩm như thế này: “Đấy! Tôi đã bảo ông mà…” và chắc chắn bạn sẽ cảm thấy mình thật tầm thường và lúng túng khi gặp mọi người. Chắc hẳn các bạn cũng đoán ra được tình huống lúc đó tồi tệ đến mức nào vì chúng tôi sợ cha đến nỗi không dám nói với bất cứ ai về việc cha đánh đập mình, nói gì đến việc báo cảnh sát. Không bao lâu sau, doanh số hàng năm của họ là 9,3 tỉ USD so với 8,4 tỉ USD của tập đoàn Coca-cola.
Có lẽ lời phát biểu dưới đây có thể chứng minh them quan điểm của tôi: “Con người không chỉ lo lắng về những điều đang xảy ra, mà còn lo lắng cho quan điểm của họ về những điều đang xảy ra. Đó là phương thức để không bao giờ thất bại.
Phải nói rằng tuổi thơ của tất cả anh chị em tôi bị ảnh hưởng và tôi không dám đoan chắc điều này không để lại dấu vết gì trong cuộc đời chúng tôi sau này. Ông Đặng qua đời ngày 19/02/1997. Hãy nhìn vào biểu đồ dưới đây,bạn sẽ nhận ra rằng chiếc phi cơ này đã đi theo đường sai nhiều hơn đường đúng:
Vậy mà cuối tuần ông không được lĩnh một khoản tiền nào cả. Bà rất kinh ngạc và tự hỏi là làm thế nào mà một người có thể kiếm 100. Nhưng tôi biết được một điều, đó là những gì mà quyển sách ấy đã đề cập đến.
Để lớn lên, vượt khỏi cái vỏ bọc cũ kĩ của mình, chắc chắn ta phải nếm trải sự đau đớn. Và khi tôi hỏi cô tại sao cô không thể đạt được 500. Nhưng đó chính là xã hội ta đang sống.
“Cuộc sống vừa là một cuộc mạo hiểm táo bạo, vừa chẳng là gì cả. Ta bị mất nhiều tiền và lâm vào tình cảnh nợ nần mà không có tiền chi trả. Ngày nay, ông được xem như là một trong những người giàu nhất thế giới.
Cách đây không lâu , tình cờ tôi gặp lại một số bạn bè của tôi đã lập gia đình. “dù sao dám đương đầu với những việc phi thường, giành được chiến thắng huy hoàng hay đã gặp không ít thất bại còn tốt hơn là đứng vòa hàng ngũ những kẻ phẫn chí không biết đến cả niềm vui hay nỗi khổ vì họ sống trong buổi hoàng hôn u ám không biết đến cả chiến thắng hay thất bại. Ta thừong hiểu ra mình nên làm gì khi có ý thức mình không nên làm những gì .
Ali,đã ròi bỏ cánh đồng kim cuơng của mình để đi tìm cánh đồng kim cuơng ở nơi khác vì anh ta không biết kim cuơng ở dạng thô trông ra làm sao. Chúng tôi chẳng biết gì về kế toán, tài chính hay tiếp thị. “Thật đáng kinh ngạc?”, người phụ nữ nói.
“Tuổi xuân và tuổi già không phải tính bằng ngày tháng mà bằng trạng thía tinh thần. Do đó, vòng luẩn quẩn cứ tiếp tục. Năm 1969, tôi lại trải qua một kinh nghiệm nhớ đời khác.
Nhưng định mệnh đã giáng cho bà một đòn chí tử. Tia chớp lóe lên trên đầu họ. Chúng tôi vượt qua tất cả các cuộc kiểm kê tài sản của nhà nước và việc tuyển dụng them người.