Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần.
Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Nhưng không phải sở thích.
Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.
Sau đây là một số dữ kiện. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Cái đó làm bạn tỉnh ra. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.