con ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Bà đòi có nhiều vàng, sống một cuộc đời sang trọng, còn ông thì cho giàu có là một tội lỗi. Một trong những người cộng tác với ông, viết một bài diễn văn mà người ấy tự cho rằng hùng hồn bằng tất cả những bài của Cicéron, Démosthène và Daniel Webster hợp lại.
Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy. Lần này bà mở toang cửa ra và hỏi: - Sao ông biết là gà tàu? - . Bọn trẻ vội vàng làm theo ý tôi.
Adoo, Tổng trưởng thời Tổng thống Wilson, tuyên bố: "Lý luận không thể nào thắng được một người ngu hết". Kết quả? Ông Disraeli thích nhắc lại lời này lắm: "Trong 30 năm sống chung không bao giờ tôi thấy buồn chán vì vợ hết". Ông Want không cho thêm người phụ, cũng không rút công việc, rút giờ làm việc, mà anh ta vẫn vui lòng.
Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Tôi nói: -Thưa ông Smith, tôi hoàn toàn đồng ý với ông; nếu những máy đó nóng quá thì ông không nên đặt mua thêm nữa. Người ta nhắc cho nó rằng: "Má không muốn cho con như vậy nữa".
Tôi: - "Thưa bà, xin bà tin rằng tôi ân hận hơn bà vô cùng. Như một văn sĩ đã nói: "Đàn bà đào huyệt chôn hạnh phúc gia đình bằng nanh vuốt của họ". Một nhà chế thuốc giết chuột, phân phát cho những người mua buôn, một dụng cụ để bày hàng, trong đó có hai con chuột sống.
Bạn có thể dùng thuật đó mỗi ngày. Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn. Nhan đề đoạn đó là: "Làm cha nên nhớ.
Trong một bài tiểu luận về "Nhân tánh" ông kể: Nào, coi xem nào, có chuyện chi khó khăn đây?). Freud, nhà bác học Đức trứ danh về bệnh thần kinh nói rằng hai thị dục căn bản của nhân loại là tình dục và thị dục huyễn ngã.
Có nhiều bà muốn gây mỹ cảm, tiêu cả một gia tài để đắp vào thân những nhung cùng vóc, đeo vào mình những vàng cùng ngọc, mà hỡi ơi, quên hẳn cái bộ mặt của mình đi, bắt nó mang những nét chua ngoa và ích kỷ. Nhưng lần sau, mỗi khi tôi bắt buộc phải rầy cháu, tôi bắt đầu như vầy: "Cháu đã lầm lỗi, nhưng có Trời Phật biết cho, hồi xưa chú còn lầm lỗi nặng hơn cháu nhiều. Bà đòi có nhiều vàng, sống một cuộc đời sang trọng, còn ông thì cho giàu có là một tội lỗi.
Vả lại trông thấy những lầm lỡ, khó chịu lắm". 4- Biết nghe người khác nói chuyện. Kinley nghe tác phẩm bất hủ của mình.
Duvernoy, một trong những nhà làm bánh mì lớn nhất ở Nữu Ước. Tôi rất bình tĩnh đáp rằng ông ấy muốn ra sao thì tôi sẽ làm như vậy. Tôi không cần phải thưa với ông rằng ông không chịu trách nhiệm gì về những lời chỉ bảo của ông hết.