Em bảo thế thì con phải gọi điện về. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Mất cái giấc mơ đấy.
Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy.
Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Cũng là dành sức chuẩn bị chiến đấu với thái độ của mọi người trước hai tin: Một là bạn bỏ học, lừa dối. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.
Nhưng mà tôi bỏ học. Anh đang hạnh phúc. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ.
Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.
Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.
Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.
Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.
- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.