- Tôi khuyên các bạn nên lấy sự khôn ngoan của Algamish làm bài học cho mình, hãy luôn tự nhủ với bản thân rằng: "Phải dành riêng cho mình một phần mười trong tổng số tiền mà mình đã kiếm được". Cái này là của Nebatur, người buôn lạc đà ở Babylon. Tôi thì không né tr.
Hãy làm việc, làm việc và làm việc thôi! Chúng ta hãy bắt đầu làm việc ngay bây giờ đi. Có thể trong dịp này, đồng sẽ có giá rất cao. - Tại sao ông luôn phải làm việc cực nhọc, gian khổ cùng với đoàn lữ hành như thế? Có bao giờ ông dành thời gian để tận hưởng những thú vui cuộc sống không?
Những nhà khoa học chỉ có thể phỏng đoán Babylon phải trải qua một thời gian rất dài trước khi đạt được các thành tựu nổi bật như thế. Cũng vì những lý do đó, một số người bạn thuở niên thiếu của ông Arkad tìm đến và nói rằng: Cuộc giao dịch buôn bán của tôi xem như chấm dứt.
Thời gian trôi qua như một cực hình, tôi cảm thấy nhục nhã vô cùng với cảm giác mình đang bị tuyên án. Một câu chuyện mà có lẽ các bạn chưa hề nghe đến bao giờ. - Người phụ trách đáp.
Ngày nào tôi cũng bị những chủ nợ đuổi theo để đòi tiền. Tất cả mọi người đều hồi hộp, chăm chú Nomasir điềm đạm, tự tin đứng dậy và bắt đầu thuật lại tất cả những điều đã diễn ra trong suốt mười năm lập nghiệp của mình: - Cái này sẽ được lưu giữ mãi trong hòm chứng cứ của tôi, bởi vì chủ nhân của nó đã qua đời.
Bởi vì, đối với những trò này, họ có thể vạch ra những điểm bịp bợm ngay lập tức. Tôi thấy mình cần phải sống một cách thoải mái, bằng cách đáp ứng tất cả những ham muốn của bản thân. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nền văn minh Babylon đã trở thành một dấu ấn quan trọng đối với sự tiến bộ vượt bậc của con người ở các kỷ nguyên sau này.
– Bansir đáp lại một cách u sầu. Tôi còn phải chăm lo cho cuộc sống vợ tôi nữa. Khi đó, cả gia đình bạn được sống yên vui, hạnh phúc trong ngôi nhà của chính mình.
Cũng do vậy, tôi rất thận trọng khi đề ra những mục tiêu cho mình nhưng một khi đã có mục tiêu thì tôi nhất quyết phải hoàn thành. - Vậy thì bây giờ cậu hãy chứng minh điều đó đi. Tôi vô cùng sung sướng với cuộc sống trong giấc mơ đó!
Chán nản, mệt mỏi, tôi quay trở về Babylon và rất bực mình vì thấy cổng thành đã đóng chặt. - Tôi xin lỗi, tôi thật tiếc về điều đó. Thật đáng thương thay cho những con người sống kiếp đọa đày đó, Kobbi ạ!
Bởi vì cùng với số lượng thời gian đó, bạn có thể làm việc và trở nên giàu có. Những người có suy nghĩ như vậy, sau này họ vẫn thường đến thăm ông Arkad và được ông đón tiếp niềm nở. Trong tình cảnh này, tôi có đủ dũng khí để thoát khỏi số phận nô lệ không? Phải chăng bà Sira đã nói về tôi rất đúng – tôi là một kẻ hèn nhát, một kẻ có linh hồn nô lệ.