Mà dư luận có do đâu? Cũng phần đông do quan sát ngoài hay do tưởng tượng, đồn đãi. Họ coi thường những tập quán đạo đức mà họ làm rất chu đáo lúc ấu trĩ. Đọc tôi xong, xin bạn đến ông.
Làm sao có một tương lai huy hoàng nếu ở hiện tại không biết chuẩn bị. Nhiều bạn trai khác rất ẩu tả. Nhưng tôi phải công bình nói ở đây một khuyết điểm của họ là ích kỷ.
Nam thanh khi ấy đã làm chồng, làm cha, bắt đầu chán chê người yêu, nghe gánh gia đình nặng trĩu. Cha rầy họ không học a, b, c họ khóc, nửa giờ sau là họ rong đi chơi và cười như pháo nổ. Rồi cũng, một đám cưới, cũng tuần trăng mật.
Bàn viết của họ thì đúng là tiệm tạp hóa của Hoa kiều. Điều tôi bàn ở đây căn cứ vào sự so sánh tâm lý bạn trai với tâm lý bạn gái coi cái nào hướng nội hay hướng ngoại nhiều hơn. Tôi nói miễn biết lợi dụng vì có nhiều bạn trai lạm dụng nó để tỏ ra cộc cằn nông nổi, khinh người.
Khi nào muốn công việc gì, kể cả việc chơi, họ mạnh mẽ tiến đến hành động. Đó, ngay khi bạn không bị buộc trói bởi một mối tình nào mà còn vậy, huống hồ neo tình bạn đã quăng sâu quá dưới một bến lòng. Có bạn trai thấy một bạn gái tự nhiên mến.
Dại dột đem tâm tư tiết lộ cho kẻ xấu, đời họ hối hận thiên thu. Nhưng phân vụ hằng ngày không còn làm họ tha thiết nữa. Còn bạn trai ít phân biệt được vấn đề nào thuộc tình cảm, thuộc lý trí, cách chung thì hay lười biếng khi phải nhớ.
Không hiểu tại sao người ta mua bán tâm hồn dễ dàng như tôm cá vậy. Họ chơi bằng những hiểu biết nông nổi, thấy cái gì cho là hay làm liền, không do dự, cân đo. Đây là một thứ tâm lý bạn trai nữa.
Qua thời thanh xuân, phải chịu bạn trai có lúc làm đủ thứ kỳ cục. Thưa bạn! tôi không biết bạn sống trong gia tộc nào, tên gì, từ đâu đến, học trường nào. Mai họ uốn cho hơi quăn quăn.
Chớ ngày nay có một số bạn trai làm mồi ngon cho tứ đổ tường. Ngồi rồi đến lúc ra về, ra về tự nhiên. Coi chừng cách ăm mặc, sự dòm ngó của tha nhân, buổi mới ngày đầu tất cả tạo cho họ một mặt ngoài gắng gượng khả ái.
Bạn gái thì ngây thơ mà mà họ thì già mưu mẹo nên họ dùng đủ thứ lời lẽ mía mật để thu tâm. Thầy rao bài lẹ, thì họ rầy bằng cách tắc lưỡi, quăng bút. Đến công viên lựa chỗ vắng họ lấy ra ngắm.