Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó.
Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác.
Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Ai theo thì sống, ai chống thì chết.
Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.
Ta thấy đã đủ ớn rồi. Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Có người cúi mặt bấm di động.
Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ.
Lần sau không thế nữa nhé. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Thật lòng, tôi muốn khóc. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Hắn biết vì hắn đã từng.