Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Đó gọi là biết chơi.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Ông hãy trả lời có hay không. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Thôi, tôi trôi qua em rồi. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.
Lát sau, thằng em đi vào. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Mẹ không giúp được tôi đâu.
Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.