Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi.
Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Sợ không trả được? Không phải.
Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm.
Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Đặc biệt là trong những người tài. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.