Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Tác phẩm Bật dậy nào. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.
Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Tôi về, cũng đỡ in ít.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.
Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn. Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.
Mà không xuyên sang tai bên kia. Sáng được bác cho ngủ bù. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Những cái tát của cát. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.