Có điều, em chã thích. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt.
Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.
Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Hầu hết là những người sống có trước có sau.
Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Chẳng ai bóc lột ai cả. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.
Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.
Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này).