Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.
Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.
Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.
Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa.
Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Không biết thanh minh thế nào.
Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ.