Nhưng dù sao đi nữa thì tình huống này cũng thật buồn cười. Tôi hỏi khán giả họ sẽ như thế nào nếu rơi vào tình huống của tôi. Nhưng tôi nghĩ không hẳn như vậy.
Suốt ba mươi năm nay tôi đã lau chùi hai bức ảnh. Nhiều người bảo rằng tôi có một chất giọng tốt và rất lý tưởng với nghề phát ngôn viên. Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có.
Nhưng chúng không hấp dẫn bằng những câu chuyện của cha. Một giọng nói rè rè ở đầu dây bên kia thốt lên, chậm rãi từng từ một: King hả? Boom-Boom Giorno đây. Chẳng có gì ngạc nhiên khi điều ngược lại cũng nhiều phần đúng.
Như câu chuyện về buổi tường thuật trực tiếp trận cầu giữa hai đội bóng Dolphins và Bills là một thí dụ. Người ta bảo rằng tôi có tài ăn nói, và lại nói rất thành công nữa chứ. Nhất là đừng để ký ức tràn về như một thác nước rồi thao thao bất tuyệt.
Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi. Họ hiểu bạn đang nói điều gì, họ thấy sự chân thật, tự nhiên của bạn. Tỏ ra một chút khẩn cấp và chẳng có ai nỡ giữ bạn lại đâu! Khi quay lại, bạn có thể bắt đầu một câu chuyện khác với một người nào đó.
Những con ngựa sung mãn khác vượt hẳn Apple Tree. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp. Bạn có thể làm được những điều gì độc đáo? Khoan hỏi công ty sẽ đem lại những gì cho bạn, mà hãy nói những gì bạn có thể làm được cho công ty.
Cho tới giờ tôi cũng không nhớ hết hôm đó chúng tôi đã bình luận bao nhiêu sự kiện. Đến nỗi trong một bữa tiệc trà ở Nhà Trắng, một quý bà đã nói với ông rằng: Thưa tổng thống, tôi vừa mới đánh cuộc với những người khác rằng tôi có thể làm ông nói nhiều hơn hai từ cơ đấy. Chưa hết, thầy Cohen còn quyết định tổ chức ngay một Lễ tưởng niệm học sinh Gilbert Mermelstein.
Ở nơi công cộng, bạn nên nhớ rằng không phải ai cũng là một chuyên gia hiểu biết, vì vậy chớ đưa ra những vấn đề ra vẻ trí thức cao siêu hay đòi hỏi người đối diện phải trả lời rốt ráo, khoa học. Nó muốn trở thành một người giống như anh. Những người đồng trang lứa tôi lẫn người đứng tuổi đều biết và thích bài này.
Trời ạ, nếu có một con ma vô hình lọt vào thao túng thị trường chứng khoán, ắt hẳn sẽ biến một kẻ vô gia cư hóa thành tỷ phú giàu cỡ Bill Gates chứ chẳng chơi. Bất cứ lúc nào không mở lời được hãy nhớ đến nhà triệu phú trẻ. Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi.
Đơn giản nhưng hài hòa. Quayle dí dỏm ví von rằng đối với một cô nữ sinh thì việc phá thai dĩ nhiên là nghiêm trọng hơn nhiều so với việc nghỉ học không phép. Jim trông thấy tín hiệu.