Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Giờ đây anh không còn phải chịu vô số những áp lực để có thể đảm đương những vai trò khác nhau trong cuộc sống. Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp.
Nhưng anh cũng không muốn mất đi khoản thu nhập hấp dẫn đó hay để vuột mất những cơ hội được trải nghiệm mà công việc này mang lại. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng.
Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. Và trên hết là anh phải đánh giá đúng năng lực của từng nhân viên, tuyển dụng bổ sung nhân lực, xử lý các trường hợp buộc phải cho nghỉ việc, và làm cả những việc anh không thích chút nào - đó là kỷ luật các nhân viên của mình. - Lại có rắc rối rồi cậu ạ, - James nói ngay khi bước vào phòng của Jones.
Đã đến lúc cần tìm đến Jones. - Bất cứ điều gì cần làm sao? Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.
Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình. Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất.
Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu. Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt.
Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. Bằng cách đó, ta sẽ cảm thấy tự tin hơn. - Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không?
Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ. Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy. Một hôm, tớ giao cho cô ấy một dự án khá quy mô, phức tạp hơn hẳn những dự án cô ấy từng làm trước kia.
Đến chiều chủ nhật, vợ chồng anh mời gia đình Jones sang thưởng thức buổi nướng thịt ngoài trời. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. - Tức là cậu sẽ tổng kết ba vấn đề sau: những điều đã hoàn tất tốt, những điều cần cải thiện và những điều học được từ công việc.
- Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.