Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Đúng là thân làm tội đời!
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.
Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa.
Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.
Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Tôi muốn đâm vào đâu đó. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều.
Ô, cái cảnh này bạn đã gặp ở một giấc mơ đã cũ. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.