Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.
Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt.
Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Bố mẹ con cũng buồn.
Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn.
Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.