Tôi nhăn nhó, quạu quọ. Và tôi bận quá, không có thì giờ để thấy mình cô độc, để ưu phiền nữa. Trung bình ở Hiệp Chủng Quốc, cứ 35 phút có một người tự tử và cứ 120 giây đồng hồ có một người hóa điên.
Trong ba năm ông Taylor ở Bethlehem, chú thợ Schmidt mỗi ngày đều như vậy mà không mệt mỏi, vì chú nghỉ trước khi mệt. Một người ở Ấn Độ, ông H. Một năm sau, tôi tái đấu với Tunney.
Có lẽ khi ta nói, ta đã thấu triệt tính cách của những nỗi thắc mắc của ta hơn chăng? Đến nay chưa có ai có thể giải thích chu đáo hiện tượng tinh thần đó. Đây là hai trang đó: Trong một thời gian ngắn, tôi sống nhờ một gia đình nghèo trong tỉnh.
Chàng diệt ưu tư bằng cách cặm cụi trong những công việc thiết thực để kiến thiết tương lai đến nỗi không còn thời gian mà nghĩ tới dĩ vãng nữa. Ngày ông lãnh trọng trách, có người nói với thân phụ ông: "Sáng nay đọc báo, thấy một bài công kích con bác mà tôi khó chịu". Sau cùng tôi "tốp đợi".
Bác sĩ Fink khuyên ta điều ông đã thi hành và thấy công hiệu - đặt một chiếc gối dưới đầu gối để hai chân được nghỉ ngơi, khỏi căng thẳng; dưới cánh tay cũng đặt những chiếc gối nhỏ như vậy. Ngay đến khi nhận thấy người đáng giữ chức đó là người hay chỉ trích và vu oan cho mình nhiều nhất, ông cũng giao địa vị đó cho người ấy như một người bạn thân, nếu người bạn này có đủ những điều kiện cần thiết. Gaynor là một người như vậy.
Ông William Bolitho, tác giả cuốn Mười hai người thắng Thần tóm tắt nguyên tắc trên này như vầy: "Điều cần thiết ở đời là không phải biết lợi dụng những thắng lợi. Nhận một nút đi rồi nghe, trong mỗi đoạn đời, chiếc cửa sắt sập lại, ngăn hiện tại với quá khứ. Đáng lẽ oán hận và thương thân trách phận như vậy, ông nên tự hỏi tại sao ông không được các người làm công cảm ơn.
Mùa xuân năm 1871, một thành niên may mắn đọc được một câu văn ảnh hưởng sâu xa tới tương lai của chàng. Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng. Charles Luckman, hội trưởng công ty Pepsodent mỗi năm bỏ ra hàng triệu Mỹ kim trong công việc quảng cáo.
Bác sĩ kể chuyện một thân chủ ông có hai hàm răng rất tốt. Vậy thì phải làm sao? Phải tập phân tích theo ba giai đoạn căn bản sau đây: Nghe lời tôi khen, người ấy nhớ lại vẻ đẹp của con vật".
Schopenhauer trước kia đã nói: "Những kẻ hèn kém thấy thỏa thích vô cùng khi họ vạch ra lỗi lầm cùng những tật nhỏ của hạng người xuất chúng". Chỉ xin Chúa dắt con từng bước. Có một người con gái của chú tài xế đã phải trả giá rất đắt để được bài học ấy.
Trong một thời gian ngắn, tôi sống nhờ một gia đình nghèo trong tỉnh. "Trừ ta ra, không có cái gì làm cho ta bình tĩnh được hết". Đó là kinh nghiệm của ông Frank J.