Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Tất cả đều không sâu đậm.
Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Sức khỏe phải tự mình giữ. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.
Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Hắn cũng đang không cảm nhận được. Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.
Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo.
Cảm thấy khỏe hơn một chút. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. - Xin ông bớt mỉa mai cho.
Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.