Rồi hắn biến đi đâu đó. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Nếu hắn là người tài.
Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.
Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.
Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.
Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Cái cuối có phần họ nói đúng. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.
Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.
Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình. Và không phải chi li từng đồng với những người xa lạ. Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.