Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.
Cớ gì mà không dám nói. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Trên Hồ Gươm lúc này chắc đang có lễ hội du lịch tưng bừng. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.
Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.
Hắn phải lừa phỉnh mình. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Sự im lặng cũng rưa rứa.