Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều.
Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Không hẳn là sợ mất cho bạn. Là cả ham muốn hành động theo bản chất.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Làm gì có lí do gì mà khóc.
Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Nhiều điểm rất giống tôi.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Nhưng tôi không quen phản đối. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.
Không trình bầy nữa. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.