Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó là một hình dạng sống động của truyền thông! Những ngăn cấm của Steve buộc họ phải đi bộ một đoạn dài tới đại lộ De Anza, vì vậy, họ phải vắng mặt khỏi khuôn viên Apple. Cuối năm 1976, Steve tuyên bố Apple phải thuê một đại diện PR (quan hệ công chúng) để chăm lo kế hoạch quảng bá cho mình.
Trong khi bạn muốn toàn bộ mọi thứ. Steve Jobs không là ngoại lệ. Và tất cả chuỗi “đói khát” và “dại dột” này đều phần nào thành công ở mức độ nhất định.
Trước hết, không phải người mua hàng trên mạng (e-shopper) nào cũng giống nhau. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim. Ngày đó, Steve rất cẩn thận, xem xét rất nhiều mặt của chương trình.
Còn Paul, một người yêu âm nhạc, lại cảm thấy bị ám ảnh bởi những chiếc iPod. Chẳng hạn như tải nhạc số, biên tập ảnh số hoặc phim, tạo postcard và blog. Những công ty âm nhạc tốt nhất biết phải làm điều đó ra sao với một tỷ lệ thành công cao hợp lý.
Bởi như ông nói, ông yêu tha thiết, yêu cuồng si công việc này và dù bị từ chối, cảm giác ấy vẫn còn nguyên vẹn. Tất nhiên, chúng tôi cũng là nhà sản xuất tốt như Dell. Bạn phải điều hành Apple theo cách rất thẳng thắn, rất mạnh mẽ.
Nhưng không những chỉ ra những tệ nạn, quan liêu của nền giáo dục công mà Steve nhận ra cần phải thay đổi nó. Apple vẫn nắm giữ thị trường trong lĩnh vực kinh doanh nhạc số, bất chấp sức ép từ các đối thủ, ít nhất là đến cuối năm 2006. Báo chí Mỹ lúc đấy nhan nhản các “thuật ngữ iPod”.
Nhưng buổi tiệc đó là lần đầu tiên tôi biết anh trai của cô là Steve Jobs”. Họ cũng xuất hiện trong những bài thuyết trình, những buổi giới thiệu sản phẩm của ông. Bồi thường là sẽ cùng nhau đi tới một hợp đồng tổng số và nói với một nghệ sĩ: Chúng tôi sẽ đưa cho bạn 20 cent trong mỗi đôla mà chúng tôi kiếm được nhưng chúng tôi sẽ không cho bạn tạm ứng.
Số cuối cùng ra vào giữa những năm 70. Ngược lại, họ sẽ ngưng sáng chế. Chính điều này đã khiến ông chuyên tâm học hành hơn.
Nhóm khác xây dựng sân khấu với thiết bị động cơ, những bậc thang lên xuống. “Không có gì xảy ra trong những năm sau đó lại tuyệt vời và bất ngờ như vậy. Và cũng chính vì sự thành công này mà Steve Jobs, mỗi khi nhắc lại, vẫn còn cảm giác luyến tiếc khi chưa mở rộng được chương trình ở tầm quốc gia.
Sự kỳ vọng một giải pháp thay thế hợp pháp thì mới – nó là sáu tháng tuổi. Và, sóng gió bắt đầu nổi lên trong nội bộ Apple. Tiếp theo, nhóm của Mike Evangelist được giao một nhiệm vụ xác định phim, hình ảnh và âm nhạc sẽ được sử dụng khi ông tạo ra mẫu DVD trên sân khấu.