Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Những giọt nước mắt bằng gỗ. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Cũng là để thăm dò phản ứng. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Chúng tôi làm theo luật. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá.
Không biết thanh minh thế nào. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.
Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời.
Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.