Sẽtop1

Phát hiện em thư ký kính cận cô bé hồng thủ dâm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ông nói: "Không phải công nhận một vài ý tưởng hoặc theo đúng luật đạo mà thành một tín đồ Gia Tô đâu. Vậy thì lo nghĩ về tương lai làm gì?". Tôi không có thì giờ nghĩ tới tôi, lo lắng cho tôi nữa".

    Sau tôi phải giảng nhiều ngày, ông mới chịu ngưng đóng hộp dâu và đem dâu tươi bán ở chợ San Francisco. Nếu không có cách nào thì tôi không thèm nghĩ đến nó nữa, quên nó đi. Vợ con tôi khóc lóc mà tôi thì càng bị vùi sâu vào cảnh thất vọng.

    Ông mê man nằm trên sàn. Ngừng một chút, anh tiếp: "Nhưng nghĩ kỹ, chị ta có thấy khổ đâu? Trái lại mỗi khi lái xe, tin mình là bác sĩ, chắc sung sướng lắm. Vì đâu mà phương pháp của ông có kết quả đẹp đẽ như vậy? Vì nó thực tế và đi thẳng vào trung tâm vấn đề, nhưng thứ nhất vì nó là kết quả của định luật thứ ba rất quan trọng nầy: Phải làm cái gì để chống với tình thế.

    Trời hỡi! Phải chi trước kia tôi có đủ lương tri để "tốp" tính nóng nảy, tính dễ giận dữ, tính hay tự bào chữa, hay hối hận và tất cả nhữn kích thích về cảm xúc và tinh thần! Tại sao tôi ngu lừa, không nhận thức những tình thế có hại cho sự bình tĩnh cuả tâm hồn mà tự nhủ rằng "Này Dale Carnegie, tình thế này chỉ đáng làm cho anh lo âu đến thế là cùng; thôi đấy, hết rồi đấy, đừng lo thêm nữa, nghe chưa?" Tại sao tôi đã không hành động như vậy? Bây giờ tôi có thể sai bảo tư tưởng để nó giúp tôi chứ không hại tôi nữa. Tôi trố mắt ngạc nhiên và đột nhiên tôi nhận thấy tôi còn hạnh phúc hơn biết bao người, tôi tự nhiên thấy ngượng vì đã yếu hèn.

    Nhưng làm như vậy viên đô đốc Nhật sẽ ngờ vực, sẽ cho lính lại bắt và giam tôi ngay vào "nhà cầu" không cho tôi nói lới nửa lời. Ông gia nhập một gánh hát tài tử do linh mục làng ông điều khiển. Mới đây một phụ nữ thám hiểm nổi danh nhất thế giới là bà Osa Johnson cho tôi nghe cách bà diệt ưu phiền.

    Sau hơn một giờ kinh hãi, tôi mới bắt đầu suy nghĩ một chút. Kìa, Samuel Leibowitz, trước làm luật sư, sau làm toà, đã cứu được 78 người khỏi lên máy điện. Má tôi đi được ba năm thì ba tôi bị tai nạn mà mất.

    Đất như sụt dưới chân tôi. Bãi sa mạc không thay đổi, những người da đỏ cũng vậy. Điều ấy, Billy Phelps ở Yale đã biết rõ và ông đã sống đúng theo đó.

    Vậy mà theo lời Herndon, người viết tiểu sử Tổng Thống Lincoln, thì ông không bao giờ xét người đồng thời theo cảm tình theo sự ruồng ghét riêng. Lẽ cố nhiên, chồng bà chẳng phải là người hoàn toàn. Luôn luôn má tôi bảo phải "ăn chắc mặc dầy".

    Có 40 Mỹ kim mỗi tuần mà phải lo ăn mặc, củi lửa lại lo trả vốn lời nữa. Tôi cốt hỏi như vậy để họ khỏi ngó vào bộ áo tồi của tôi mà. Một người học trò của tôi là cô Ira Sandner, vì chứng mất ngủ kinh niên mà suýt tự tử.

    Họ mệt lử vì họ ngán leo núi. Tôi sẽ suốt đời mang ơn tác giả bài đó, người viết câu này: "Đối với một đạt nhân thì một ngày mới là một đời sống mới". Nhưng không bao giờ dì tỏ vẻ khó chịu ra nét mặt.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap