Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.
Rồi chúng tôi vào phòng tập. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại.
Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Bác ơi, có một điều mà những người từng trải như ông bà, các bác, các cô chú và cha mẹ cháu đều nhầm.
Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát.
Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác. Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.
Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Nhưng chờ đến bao giờ. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Lải nhải cũng là chơi.