Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.
Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.
Chứ không phải hắn leo lên giời. Tất cả mãi mãi là tất cả. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.
Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Thế thì anh không dám. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Có lẽ tôi sẽ kiếm chút gì ăn.
Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức.
Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.
Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy. Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.