Một giọt rơi xuống sách. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Nhất là một khuôn mặt cũ.
Một điều rất hệ trọng. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.
Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.
Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Một cái gì đó kinh điển. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó.
Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Tua nhanh thôi, mệt rồi. - Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.
Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.