Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Cá với bác gái xem đội nào thắng. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.
Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Đời sống họ không cần những sự kinh động. Anh dạy em, biết, quay ngay.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra.
Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Em sẽ thôi là một sinh linh. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
- Ông còn lo xa hơn tôi. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.
Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác.