Sẽtop1

Cô nàng airi suzumura và sở thích xoạc lén lút

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Hạn chế ra ngoài nữa.

    Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.

    Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.

    Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị… Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.

    Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi.

    Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.

    Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.

    Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Rất nhiều người quen đến thăm. Và có lẽ cả hướng thiện.

    Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.

    Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Tôi làm trong năm phút. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap