Tôi đến chỗ Sergio và hỏi: Sergio này, họ mời anh đến đây như thế nào? Hoặc người ta sẽ nhăn trán nhíu mày mãi trong cuộc nói chuyện. Nếu như bị chi phối bởi danh tiếng lẫy lừng của họ, thì bạn sẽ thất bại ngay! Họ cũng là con người như chúng ta.
Abraham Lincoln rất am tường điều này. Ở nữ giới còn khó khăn hơn bởi họ có những điều kiêng kỵ đặc trưng. Ca sĩ nhạc đồng quê Mel Tillis là người luôn luôn áp dụng phương pháp này.
Marshall Simmonds, người đàn ông tốt bụng, ông tiên của cuộc đời tôi giờ đây xuất hiện với tư cách là một ông giám đốc. Sau đó Everett đã viết một lá thư cho Lincoln: Tôi phải thừa nhận bài nói dài hai tiếng đồng hồ của tôi không tác động nhiều đến công chúng bằng những gì anh nói trong hai phút!. Nhưng cậu con trai ấy là một tay ăn chơi lêu lổng và chẳng có ý muốn học hành gì cả.
Nhờ vậy mà phong cách hài hước của Bob rất đa dạng và phong phú. Về yếu tố thứ tư có một óc khôi hài thì Nixon không có. Nhưng đến bây giờ tôi mới biết mặt chú rể đấy.
Khác hẳn với lúc đầu, anh ấy hào hứng kể về những nỗi sợ kinh hoàng của mình. Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Edward Bennett Williams, một trong những luật sư tài danh nhất nước Mỹ có lần nói với tôi rằng ông rất quan trọng ngôn ngữ điệu bộ (Body language).
Chính nhờ điều này ông đã gây một ấn tượng mạnh. Đây là cách để chúng ta hiểu nhau nhiều hơn trong lúc nói chuyện. Sau đó khóa chặt của lại và bắt đầu nói, nói và nói.
Tôi có dịp ngồi ghế chủ tọa tại hội nghị ở New Orleans về một chủ đề mà chúng ta thường nghe nói vào thập niên 1990: Xa lộ thông tin. Tớ không có thời gian để viết một lá thư ngắn. Một người New York có cái nhún vai bình tĩnh trước nhiều mối nguy hiểm trong cuộc sống.
Bạn sẽ làm gì? Đứng nhìn vì không có đủ tiền hay là tích cực ủng hộ đây? Giờ thì có lẽ Boom-Boom đã yên tâm vì không còn thấy mắc nợ tôi nữa. Thỉnh thoảng, rời mắt khỏi bài văn và ngước lên nhìn khán giả, với một vẻ mặt tự nhiên và thân thiện nhất mà bạn có.
Bạn biết không, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Tôi chẳng bao giờ học được cái gì khi tôi đang nói. Vấn đề ông nêu ra tạo nên một không khí tranh luận sôi nổi. Nhưng sẽ không hay nếu lạm dụng nó, ví dụ khi bạn quen miệng nói Hy vọng là tôi sẽ tổ chức buổi tiệc vào tối mai, mặc dù mục đích của bạn chỉ muốn thông báo là bữa tiệc tổ chức vào tối mai.
Chúng tôi chuyển sang đề tài về nỗi sợ hãi. Chương trình hoành tráng với những ca khúc bất hủ và sau cùng sẽ là bài diễn văn của Nghị sĩ Claude Pepper. Tôi đã nhiều lần nói trước khán giả của đủ mọi tầng lớp.