Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau.
Họ còn bất lực hơn nữa. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.
Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.
Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Nhà văn ngồi lại một mình.
Nhưng tôi không quen phản đối. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.