Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé.
Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Để không khóc, phải cười thôi.
Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.
Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.
Là thích cái gì thì làm cái đấy. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Tôi để vài ngày trôi đi.
Khoảng cách từ đó đến chỗ bạn chừng 4,5 mét và bạn sẽ kịp tẩu tán tang vật. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.
Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.