Ngay lúc đó, tôi nắm chặt tay, thề một cách quả quyết đến nỗi mong tay đâm sâu vào da thịt, đến nỗi thấy lạnh mình, mồ hôi chy ròng ròng theo sống lưng. Rồi thì ông gặp một chuyện rủi, tai hại đến nỗi giết ông được. Thành ra công toi một năm trọn, tôi phải xé bỏ sọt rác và viết lại.
Thế rồi một buổi sáng, lớp chúng tôi tựu tại phòng thí nghiệm ban Thực vật học và thấy trên bàn, trước mặt ông giáo Brandwine có lù lù một chai sữa. Không hợp với sở thích của ta thì ta nổi khùng lên". Tôi sở dĩ hăng hái, quả quyết, khuyên bạn nên sống theo như bạn vậy, là vì tôi tin tưởng sâu xa và biết rõ điều tôi nói.
Tôi không bao giờ quên được một ý kiến đã đọc trong tờ báo Đời bạn. Chúng ta cần cảm tưởng rằng có một quyền lực nào đó mạnh hơn ta, che chở cho ta tới sáng. Sau, duỗi bắp chân, rồi tuần tự đến những bắp thịt khác trong cơ thể.
Đừng bao giờ tìm cách trả đũa những kẻ thù của bạn, vì như vậy, bạn tự làm đau khổ nhiều hơn những người bạn định hại. Để trị bịnh ấy, bạn phải phá sức thôi miên đó đi. "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm".
"Tôi xin ngài giúp đỡ tôi một việc nhỏ. Bà lại phàn nàn rằng lũ con gái không bao giờ qua cáp gì cho bà hết - mà chính bà cứ ôm khư khư túi tiền của mình "để dưỡng già". Sau khi đã khám kỹ cơ thể tôi, ông nhận rằng bệnh tôi thuộc bệnh thần kinh.
Nhưng các người được đền đáp lại rất nhiều vì đã hưởng cái vui giúp trẻ nhỏ mà không cầu mong được đền đáp lại. Một trong những nhà bệnh thần kinh danh tiếng nhất ở Anh, ông J. Nếu văn hào Bernard Shaw không theo quy tắc ấy một cách nghiêm khắc, có lẽ ông đã thất bại trong công việc trước tác và suốt đời chỉ là thủ quỹ của một ngân hàng.
Lần đó - một lần quan trọng lắm, một cơn khủng hoảng trong đời tôi - tôi thấy những cơn mơ mộng, dự định về tương lai và những việc làm trong nhiều năm của tôi tan ra như mây khói. Nhưng điều đó chưa bằng điều này: vì chăm chú nghe và khuyến khích họ nói về họ, nên đã vô tình làm cho họ vui lòng. Bức thư của ba tôi làm tôi tức giận.
Nếu hôm sau không bán được đủ số thì vé đọng lại đó sẽ cộng vào chương trình hôm sau nữa. Cứ mỗi ngày chỉ làm việc 12 giờ thì suốt đời tôi cũng làm được nhiều việc lắm rồi. Tôi lấy làm tự đắc có chiếc nón mà ông Loftin đã mua cho.
Còn Douglas Maloch, một thi nhân, thì nói như vầy: Thình lình tôi nẩy ra cái ý nên làm như mình thích công việc, dù thiệt tâm mình ghét nó. Một ngày ấy, tôi bán nhiều hơn mấy tuần trước.
Một người ở Ấn Độ, ông H. 000 người chỉ có bấy nhiêu người bỏ mạng. Tại sao vậy? Tại vì không ai giống ai hết.