Dù lúc đó chả nghĩ gì. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.
- Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.
Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.
Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Tôi làm trong năm phút. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.
Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Sợ không trả được? Không phải.
Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.
Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.