Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Chừng nào cậu còn nghe lời tớ.
Hai khoang thiện, ác. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia.
Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.