Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào.
Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi. Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.
Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.
Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Vận động điên cuồng và đầy khao khát.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Em sẽ thôi là một sinh linh.
Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Từng trang, từng trang… Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.
Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Đôi mắt luôn nhìn thẳng nhưng chẳng nhìn vào ai cả. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.