Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.
Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Mà còn thua trắng về tài năng.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?
Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.
Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần. Mở tủ ra, thay quần áo. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).
Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Nhưng mà tôi ươm mầm. Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn.
Và chưa thấy phải thay đổi. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn.