Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn. Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác.
Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Đi đâu cũng vất vả. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.
Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ. Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông.
Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.
Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.
Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế.