Sẽtop1

Tâm sự với chị đồng nghiệp buồn chuyện gia đình, cậu thanh niên húp luôn chị đẹp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Như vậy mới có danh và có quyền được. Ông nói rằng không biết và khuyên tôi hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư". Lần này tôi cũng mời, ông ta bất đắc dĩ nhận lời.

    Phải khéo léo, đừng khen bất ngờ quá, cho bà khỏi nghi. Kết quả ra sao? Tức thì hết tranh biện. Như một cô nọ, hết hy vọng kiếm chồng được, đương khỏe mạnh, hóa ra tật nguyền, nằm hoài ở giường, bắt mẹ già săn sóc trong mười năm, lên thang xuống thang để hầu hạ cơm nước.

    Chương Mười hai Khi mọi cách đều vô hiệu bạn hãy thử cách này xem sao Ông khách hàng làm ra sao? Ông bằng lòng trả hết cả số tiền, một số tiền quan trọng. Khi viết xong, ông đọc cho bà mục sư nghe.

    Với một giọng êm đềm bà nói: "Dượng cháu mua chiếc xe này được ít lâu thì mất, từ hồi đó cô chưa đi nó lần nào hết. Von Bulow đã biết chữa lỗi lại liền. Chàng liều mượn hai ngàn rưỡi mỹ kim rồi đi về miền Đông.

    Tranh biện không phá tan được sự hiểu lầm. Những người bán hàng biết rõ điều đó và ta phải bắt chước họ. Rút cục là ông không nặn được của tôi đồng nào hết, vì tôi bỏ ra đi, tởm cho cái lòng tham của ông.

    Vậy muốn dẫn dụ người khác, xin bạn theo quy tắc thứ bảy là: "Để cho họ tin rằng họ hành động hoàn toàn theo sáng kiến của họ". Và ông cậy đại tá làm công việc khó khăn là báo tin đó cho Bryan hay. Ông thất vọng tới nỗi ông xin từ chức và xin cho "một người khác, trẻ hơn, tài giỏi hơn" thay ông.

    Bạn đọc đi rồi thử tưởng tượng tình cảm của người nhận được, thử kiếm lẽ tại sao bức thư đó "kết quả năm lần hơn một phép mầu". Ai mà không mến một người như vậy? Tại sao? Tại họ nghĩ tới họ, tới cái mà họ đương tìm kiếm.

    "Ben, mày thiệt khó chịu. Ông về nhà bình tĩnh hơn và muốn tỏ ra công bằng với chúng tôi, cũng như chúng tôi đã công bằng với ông, ông lục giấy tờ của ông ra, kiếm thấy toa hàng đã thất lạc và gởi trả chúng tôi mười lăm mỹ kim với vài lời xin lỗi. Ông chỉ huy nhân viên một cửa hàng lớn ở Nữu Ước nói rằng ông ưa mướn một cô bán hàng học lực sơ đẳng mà nụ cười có duyên hơn là một cô cử nhân văn chương mà mặt lạnh như băng.

    tôi muốn có thì giờ tháo bộ máy ra xem xét nó chạy ra sao". Mắng, dọa, dỗ dành đều vô hiệu. Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm.

    Ông có thói quen mỗi ngày đi dạo qua hết các gian hàng của ông. Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa. chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap