Tôi muốn bạn giúp đỡ người theo cách ấy. Học tổ chức, trao bớt quyền hành cho người dưới để có thì giờ chỉ huy, kiểm soát Tôi phải làm lụng khổ nhọc mười giờ một ngày trên cánh đồng lúa và trong kho cỏ khô ở Misssouri - làm tới nỗi chỉ mong mỗi một điều là sao cho thân thể hết mỏi nhừ, hết nhức nhối mà thôi.
Trước khi vào chào một ông khách, tôi dò hỏi để biết ông ta đóng thuế bao nhiêu, có thói quen nào, tư tưởng về chính trị và tiêu khiển ra sao? Trong khi người ta tiếp, tôi lợi dụng tất cả những điều đã thăm dò được đó. Ông rán nâng cao tinh thần họ, và sắp bị mổ mắt, ông biết trước sẽ đau đớn lắm, nhưng ông rán nhớ rằng ông hãy còn sung sướng nhiều. Họ cho rằng không được mài đũng quần ghế một Đại học đường là một điều bất lợi.
Mỗi lần chỉ có một hột cát xuống thôi. "Đừng lo cho đời sống vật chất của con, đừng lo thiếu món ăn thức uống, cũng đừng nghĩ đến thân thể con và những vật để đắp điếm nó. Nhiều khi không được số đó nữa vì hễ đau thì bị trừ lương mà nhà tôi lại thường đau vặt.
Tôi đòi thịt bò chiên đàng hoàng, ông ạ. Khi Sullivan đã soạn xong điệu nhạc cho một tác phẩm mới thì tự chép lại gởi cho Gilbert; và khi Gilbert viết rồi lời ca cũng chép lại gởi cho Sullivan. Người đàn bà mà ông đã gặp có biết bao nỗi buồn phiền về gia đình.
Burton! Anh đã biết bí quyết đắc nhân tâm và diệt lo, để vui sống. Tôi sợ hãi, không biết nên làm gì, nước mắt chảy ròng ròng. Không có chi xảy ra đâu.
Tại sao lại cần thiết thế? Bốn tập quán giúp bạn khỏi mệt và khỏi ưu phiền khi làm việc 141 Mỹ kim, mà con số ấy chính là lợi tức của ông vậy.
Ba mươi lăm năm làm nghề dạy người lớn ở Nữu Ước, tôi nhận thấy một phần đông học trò của tôi tiếc đã không được xuất thân do một Đại học đường. Hadfield, viết câu này trong cuốn Tâm lý của uy quyền: "Cảm tưởng mệt nhọc của ta phần lớn do tinh thần mà có. Đó là một sức mạnh có thiệt như sức hút của trái đất.
Mùa xuân năm 1938, tôi đến bán ở gần Versailles [7]. Nếu chúng ta mệt lắm, vừa đi chúng ta vừa ngủ được. Nhưng một điều lạ lùng xảy ra: nghe lời đáp của những chàng trai trẻ, tôi hiểu nhiều và vì chú ý tới câu chuyện, có khi tôi quên hẳn bộ cánh của tôi đi.
Từ hai năm, tôi làm chủ một ngôi nhà hàng tạp hoá nhỏ, nhưng sự buôn bán không được phát đạt. Con cầu Ngài giúp con, thương con. Nhưng tôi, tôi không ham đặc quyến đế vương ấy.
Tôi lấy làm nhục nhã, xấu hổ tới nỗi nhiều đêm nằm thổn thức. Nhưng ta cứ cho đi, để được cái vui là đã làm việc thiện. Con hãy ngó đàn chim trên trời.