Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Chúng là những bước chân của suy nghĩ.
Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó.
Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Còn tôi, chưa đến lúc. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.
Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.