Bạn nên nhớ rằng ưu phiền tàn phá sức khoẻ của bạn. Ông giảng: "Phân nửa những nỗi lo lắng của loài người là do người ta cứ gắng tìm một quyết định trước khi thu thập đủ những sự kiện để làm nền tảng cho quyết định đó. Không, xin đừng tin vậy.
Người ta dạy việc tôi trong có hai ngày, mà những điều chỉ bảo đó lại càng làm cho tôi sợ hơn nữa. Nào là hầu hạ chúng khi chúng bị bệnh ban, bị quai bị, hoặc ho gà; nào là nuôi nấng chúng hàng năm, nào là giúp cho một đứa học trường thương mại, nào là gã chồng cho một đứa khác. Và bản tính của loài người chưa thay đổi thì hãng còn phát đạt cả ngàn năm nữa, nhờ sự bảo hiểm xe, tàu, giầy dép, keo khằn.
Tôi xin kể ra đây trường hợp đã khiến nhà thương Boston mở lớp học nầy: Duy Franklin không đợi tới tối thứ bảy mới xét mình. "Má tôi bỏ nhà hồi tôi hồi chín tuổi và ba tôi mất hồi tôi có 12 tuổi.
chắc chắn tôi sẽ thất bại và khổ sở. Carrier lại quý báu và có kết quả thần hiệu như vậy? Hộc tủ của tôi đầy những truyện đó.
Từ bữa đó, sách bán chạy vo vo. Có một tập nhật ký ghi rõ ràng ngày nào ta đã áp dụng những quy tắc trong cuốn này và áp dụng ra sao? Trong lúc bổ sung, tôi cũng sửa lại các từ trong bản Vvn như sanh, đường sí, diễn giả, (cây) đờn.
Cố nhiên con gấu biết rằng chỉ có một cái tát là con chồn sẽ nát như tương. Trước hết, nếu có thể được, xin bạn rán lựa nghề mà bạn yêu. Ông chủ bút một tờ báo ở New Orleans nói với tôi rằng người thư ký của ông một hôm dọn bàn tìm ra được một cái máy đánh chữ mất từ hai năm!
Tôi sống độc thân và chỉ khi nào xỏ kim tôi mới nhớ tới". Tôi muốn nói: Tiêu cách nào mà cũng một số tiền đó, ta được lợi hơn cả. Bạn cứ nghĩ tới ngày mai, cứ cẩn thận suy nghĩ, dự tính, sửa soạn đi, nhưng đừng lo lắng gì hết.
Tôi hỏi có buồn vì cụt tay không, người đó đáp: "Không, ít khi tôi nghĩ đến điều ấy lắm. Sướng hơn chúng mình nhiều! Chính chúng ta mới đáng thương!". Steel mà cả cho bạn và tôi nữa.
Tôi luôn luôn quay cuồng. Vậy nếu hạn chế số lỗ là 5 Mỹ kim, thì có thể lời khá lắm vì trong 12 lần chỉ có độ năm lần bị lỗ". "Hồi ấy tôi cho những nỗi ưu tư đó vĩ đại vô cùng! Nhưng bây giờ, trong lúc thuỷ lôi của quân giặc vô tình muốn mời tôi xuống chơi thuỷ phủ, tôi thấy nó vô nghĩa làm sao! Tôi tự hứa "Chuyến này mà thoát chết, còn được trông thấy mặt vợ con thì quyết không bao giờ thèm lo một điều gì nữa.
Mong được lời an ủi thì không phải đọc lời thuyết giáo. Nghĩ vậy tôi không lo lắng vô lý nữa và thấy khoẻ khoắn trong người. Đi một khúc đường ngắn với bà vợ càu nhàu, có thể mệt hơn là sánh vai đi 20 cây số với một giai nhân mà mình thương yêu.