Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Để không khóc, phải cười thôi.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Và dễ sống hơn một chút.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.
Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.
Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi. Là cả ham muốn hành động theo bản chất.
Nói chung là tốn thời giờ. Trông cậu buồn cười quá. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.