Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi. Nhưng bây giờ tôi trả lời: tôi "chỉ muốn hỏi ý ông thôi; tôi muốn biết sau này nó còn thôi nữa không và làm sao cho nó khỏi thôi". Những cái chúng ta muốn là:
Ông xét và thử giùm chiếc xe này giúp tôi. ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu. Nhưng khi chúng ta lầm - mà sự đó thường có lắm, nếu ta thành thật với ta - thì chúng ta phải vui vẻ nhận lỗi liền.
Rồi thì một sự lạ lùng xảy ra. Khi đọc những thuyết của Einstein tôi sinh ngờ cả bản cửu chương là không đúng nữa. "Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?".
Khi chúng tôi cậy ông đi Nữu Ước, nhiệm vụ không phải dễ mà ông đã thành công được một cách đáng khen; hãng lấy làm vinh dự lắm. Bạn tưởng tôi sẽ khuyên bạn "Không nên" sao? Thưa không! Tôi chỉ khuyên bạn điều này. Làm việc trong một phòng như phòng này thực là một cái thú.
Bản tính loài người như vậy. Nhưng trăm người đàn ông thì không có đến một người chịu gắng sức thành công trong hôn nhân. Khi ra về, bà khách quý nhất của tôi hỏi:
Nếu những bà vợ trẻ biết trọng chồng như khách quý thì vui vẻ biết bao nhiêu!. Sở dĩ chúng ta quên tên người, phần nhiều là vì chúng ta không chịu mất công, mất thì giờ chép lại, lặp lại cho nó in vào trong đầu óc chúng ta. Trong hai chục năm, ông điều khiển những đào kép nổi tiếng.
Cái đó cũng đáng kể, phải không, ông?". Đánh bridge dễ lắm mà. Có lắm lần bà đạp cửa vô thư viện của ông để chửi ông nữa.
Nó ở trong kịch Hamlet, hồi V, màn II. Hãy trốn nó như trốn rắn hổ, hoặc trốn động đất vậy. Đời vợ chồng, hết ngày này qua ngày khác, chỉ là một chuỗi những tiểu tiết không nên thơ.
Gợi tình cảm cao thượng của họ" Jesses James là một tướng cướp "ăn hàng" trên các xe lửa và đánh phá các ngân hàng rồi chia tiền cho các tá điền ở chung quanh y để chuộc lại ruộng mà họ túng thiếu đã cầm cố. Nhưng chúng ta hãy đọc đã. Vậy mà biết bao người không chịu làm theo như vậy! Người ta tưởng rằng làm cho kẻ khác nổi giận lên là sự quan trọng của người ta tăng lên.
Xin các bạn nhớ kỹ câu: "Thị dục huyễn ngã". Cả những khi cơm khê, canh mặn, ông cũng không nên phàn nàn. ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông.