Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Cháu nói thế không đúng.
Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Hai khoang thiện, ác.
Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Nghĩ có vẻ khúc chiết.
Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.
Ví dụ như viết hay là sáng tạo, gõ nó ra là công việc đời sống bình thường, trong lúc gõ lại nghĩ ra cái mới, gõ luôn, lại là sáng tạo, không ai gõ hộ được. Chúng tôi làm theo luật. Trơ trọi giữa phố đông.
Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo.
Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Mặc quần đùi ra đường lạnh.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Rồi đến nằm bên nàng.