Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Nước mắt tôi lại rơi. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều.
Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.
Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày.
Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.
Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Một kẻ lạc loài vô cảm. Ta cũng được đi câu.