Sẽtop1

Lời thì thầm của em nhân viên với anh cấp trên đẹp trai: “chúng ta vào nhà nghỉ trú mưa thôi”

  • #1
  • #2
  • #3
  • Dù không bao giờ có tận cùng. Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.

    Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này.

    Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Tôi muốn đâm vào đâu đó.

    Ta cõng nàng đi trên sóng. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. 21 tuổi thì còn phải đến trường.

    Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai.

    Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Nó tan chảy, tan chảy. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.

    Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.

    Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi.

    Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Con không nói thì làm sao mẹ biết.

    Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap