Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình.
Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.
Khi mà tôi lạc loài. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.
Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Khóc cho vài năm tích tụ. Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường.
Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau.
Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.
Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.