Ông Joseph Allison, đại lý cho công ty Westing-house, nói với chúng tôi: "Đã từ lâu, chúng tôi ráng làm cho một hãng lớn nọ mua máy của chúng tôi. Con số 6 hôm trước đã có ai bôi đi, viết con số 7 thay vào. "Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư ký.
Bất kỳ trong nghề nghiệp nào, trong giai cấp nào, người ta cũng thấy lỗi lầm quan trọng đó. Bạn không phải là một Coolidge, một Mc. Như vậy ích lợi hơn nhiều".
Ông không nói: "Tôi không muốn rằng hình của chúng nó được in trên báo". Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng lòng tin đó". Nhưng không thể nào nói cho lão già cứng cổ và xuẩn đó nghe được hết.
Và khi ông đọc, sống lại những ngày tươi sáng rực rỡ, bây giờ đã tan như mây khói, cả hai đều rơi lệ. Chúng ta nghiên cứu bức thư sau này nữa của Ken Dyke, bức thư mà trong đó chánh sách "xin Ngài làm ơn" được áp dụng một cách khéo léo làm sao! Cách đây vài năm, ông Dyke thất vọng lắm vì ít khi ông nhận được hồi âm những bức thư ông gởi cho các thân chủ của ông: thầu khoán, thương gia, kiến trúc sư, để xin họ cho biết tình hình buôn bán. Phương pháp đó đối với một vị Hoàng đế còn có hiệu quả như vậy, thì bạn thử tưởng tượng đối với chúng mình đây, còn hiệu quả tới đâu.
"Thần đâu dám có ý đó. Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G. Bạn đặt lệ với người nhà hoặc bạn bè rằng hễ bắt gặp bạn làm trái quy tắc nào đó thì bạn phải chịu phạt một số tiền.
Sau cùng, một ngày tươi sáng tới: một truyện nó viết được người ta nhận đăng. Hồi đó ông Eastman xây một âm nhạc học đường và một nhà hát để báo hiếu cho mẹ. Tâm trạng con người là như vậy đó.
Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ. Người ta tức giận lắm vì đã thua bạn. Dụng cụ và nhà máy bị phá phách, người ta kêu lính tới, sinh ra một cuộc đỏ máu, và nhiều thợ đình công ngã gục dưới làn đạn.
Ông nhận thấy vài bộ phận đặc biệt: nhà kỹ nghệ khoe tự ông ta sáng tạo ra và tả tỉ mỉ về những động tác của nó ra sao. Không! Ai kia thì xử sự như vậy, chứ ông Schwab thì không bao giờ. Rồi ông gọi cô thư ký của ông, và đưa tôi một cái giấy đặt hàng 35.
Trong những cuộc tranh biện không ai thắng hết. Gợi tình cảm cao thượng của họ" Jesses James là một tướng cướp "ăn hàng" trên các xe lửa và đánh phá các ngân hàng rồi chia tiền cho các tá điền ở chung quanh y để chuộc lại ruộng mà họ túng thiếu đã cầm cố. Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má.
Tôi hoan hỉ nhận lời và cám ơn họ đã giúp tôi rất đắc lực. Nhưng vẫn quyết chí học, học một mình. Rồi thì con chạy lên cầu thang.